水龙吟 其一 杨花和东坡韵

清代 尤侗
美人满院红妆,绿珠忽向高楼坠。非云非雨,非朝非暮,一天春思。 绣阁娇慵,厌他轻薄,重门深闭。奈偷从墙角,窣来窗畔,人前故眠羞起。 可惜风流扫地,赖多情、青苔牵缀。生成薄命,飞来又被,鹦哥啄碎。 一缕残魂,浮萍再世,去随流水。想深宫拾得,踏歌连臂,有人垂泪。
měi rén mǎn yuàn hóng zhuāng   绿 zhū xiàng gāo lóu zhuì fēi yún fēi fēi   cháo fēi   tiān chūn    
xiù jiāo yōng   yàn qīng   chóng mén shēn nài tōu cóng qiáng jiǎo   lái chuāng pàn rén   qián mián xiū    
fēng liú sǎo   lài duō qíng qīng tái qiān zhuì shēng chéng mìng fēi lái   yòu bèi yīng   zhuó suì      
cán hún   píng zài shì   suí liú shuǐ xiǎng shēn gōng shí   lián yǒu   rén chuí lèi