水龙吟 其二

明代 王夫之
白蘋红蓼秋江岸。早有蜻蜓斜睨。须褪蜂黄,乳含菽玉,恹恹倦起。 乍历金风,谁知渐老,蜜房深闭。应只似、天宝鸡坊皂衣,人在空记得霓。 裳事零零玉露,含愁漫、阁住泪珠难坠。无情忍见蹴碎,菱花啄残菰米。 自惜残香,又逢劈破,辰离烟水。问多情、碧藕抽丝,可得经时重繫。
bái píng hóng liǎo qiū jiāng àn zǎo yǒu qīng tíng xié tuì fēng huáng hán   shū yān yān   juàn      
zhà jīn fēng   shéi zhī jiàn lǎo   fáng shēn yīng zhǐ shì tiān bǎo fāng zào rén zài   kōng de      
shang shì líng líng   hán chóu màn zhù lèi zhū nán zhuì qíng rěn jiàn suì líng huā   zhuó cán      
cán xiāng   yòu féng   chén yān shuǐ wèn duō qíng ǒu chōu   jīng shí zhòng