水龙吟 仆三年为郎外台,故人扬子能作广文

宋代 蔡松年
词章敏妙,临觞得纸,下笔不能自休。去岁收灯后,过扬於郑氏山亭,酣觞赋诗,最为快适。自此仆遂东来,比得其诗,颇道当时风味,戏作越调乱山空翠寻人,短松路转风亭小。论文把酒,灯残月淡,春风最早。星斗撑肠,雾云翻纸,词源倾倒。自骑鲸人去,流年四百,知此乐、人间少。别梦春江涨雪,记雨花、一声云杪。新诗寄我,垂天才气,凌波词调。传酒传歌,后来双秀,也应俱好。待明年,却向黄公垆下,觅萧闲老。
zhāng mǐn miào   lín shāng zhǐ   xià néng xiū suì shōu dēng hòu   guò yáng zhèng shì shān tíng   hān shāng shī   zuì wéi kuài shì suì dōng lái   shī   dào dāng shí fēng wèi   zuò yuè diào luàn shān kōng cuì xún rén   duǎn sōng zhuǎn fēng tíng xiǎo lùn wén jiǔ   dēng cán yuè dàn   chūn fēng zuì zǎo xīng dǒu chēng cháng   yún fān zhǐ   yuán qīng dǎo jīng rén   liú nián bǎi   zhī rén jiān shǎo bié mèng chūn jiāng zhǎng xuě   huā shēng yún miǎo xīn shī   chuí tiān cái   líng diào chuán jiǔ chuán   hòu lái shuāng xiù   yīng hǎo dài míng nián   què xiàng huáng gōng xià   xiāo xián lǎo