水龍吟 仆三年為郎外台,故人揚子能作廣文

宋代 蔡松年
詞章敏妙,臨觴得紙,下筆不能自休。去歲收燈後,過揚於鄭氏山亭,酣觴賦詩,最為快適。自此仆遂東來,比得其詩,頗道當時風味,戲作越調亂山空翠尋人,短松路轉風亭小。論文把酒,燈殘月淡,春風最早。星斗撐腸,霧雲翻紙,詞源傾倒。自騎鯨人去,流年四百,知此樂、人間少。別夢春江漲雪,記雨花、一聲雲杪。新詩寄我,垂天才氣,凌波詞調。傳酒傳歌,後來雙秀,也應俱好。待明年,卻向黃公壚下,覓蕭閒老。
zhāng mǐn miào   lín shāng zhǐ   xià néng xiū suì shōu dēng hòu   guò yáng zhèng shì shān tíng   hān shāng shī   zuì wéi kuài shì suì dōng lái   shī   dào dāng shí fēng wèi   zuò yuè diào 調 luàn shān kōng cuì xún rén   duǎn sōng zhuǎn fēng tíng xiǎo lùn wén jiǔ   dēng cán yuè dàn   chūn fēng zuì zǎo xīng dǒu chēng cháng   yún fān zhǐ   yuán qīng dǎo jīng rén   liú nián bǎi   zhī rén jiān shǎo bié mèng chūn jiāng zhǎng xuě   huā shēng yún miǎo xīn shī   chuí tiān cái   líng diào 調 chuán jiǔ chuán   hòu lái shuāng xiù   yīng hǎo dài míng nián   què xiàng huáng gōng xià   xiāo xián lǎo