水龙吟 落叶

清代 关锳
西风一夜吹霜,千峰尽出荒林杪。萧萧摵摵,如愁渐积,有多无少。 煮酒园荒,题诗石瘦,画栏斜靠。念荒寒如此,休伤摇落,也还算、归根早。 莫说悲秋词稿。自新来、被愁分了。哀鸿未过,凉蝉欲断,可堪怀抱。 聚点敲窗,碎声做雨,夜深谁扫。剩乱山深处,夕阳疏柳,有残鸦噪。
西 fēng chuī shuāng   qiān fēng jǐn chū huāng lín miǎo xiāo xiāo shè shè   chóu jiàn yǒu   duō shǎo    
zhǔ jiǔ yuán huāng   shī shí shòu   huà lán xié kào niàn huāng hán xiū   shāng yáo luò   hái suàn guī gēn zǎo      
shuō bēi qiū gǎo 稿 xīn lái bèi chóu fēn le āi hóng wèi guò liáng 鸿 chán   duàn kān huái   bào     怀    
diǎn qiāo chuāng   suì shēng zuò   shēn shuí sǎo shèng luàn shān shēn chù   yáng shū liǔ yǒu   cán zào