水龍吟 落葉

清代 關鍈
西風一夜吹霜,千峰盡出荒林杪。蕭蕭摵摵,如愁漸積,有多無少。 煮酒園荒,題詩石瘦,畫欄斜靠。念荒寒如此,休傷搖落,也還算、歸根早。 莫說悲秋詞稿。自新來、被愁分了。哀鴻未過,涼蟬欲斷,可堪懷抱。 聚點敲窗,碎聲做雨,夜深誰掃。剩亂山深處,夕陽疏柳,有殘鴉噪。
西 fēng chuī shuāng   qiān fēng jǐn chū huāng lín miǎo xiāo xiāo shè shè   chóu jiàn yǒu   duō shǎo    
zhǔ jiǔ yuán huāng   shī shí shòu   huà lán xié kào niàn huāng hán xiū   shāng yáo luò   hái suàn guī gēn zǎo      
shuō bēi qiū gǎo 稿 xīn lái bèi chóu fēn le āi hóng wèi guò liáng chán   duàn kān huái   bào        
diǎn qiāo chuāng   suì shēng zuò   shēn shuí sǎo shèng luàn shān shēn chù   yáng shū liǔ yǒu   cán zào