水龙吟 近读友公凡诗集《葡萄》,颇为感动。人言愁,我始欲愁,为题卷首
冷吟飞上楼头,君诗读罢愁天际。何来骚怨,声声凄切,感人深矣。
我自飘零,曾经沧海,情怀何似。怅横天雁影,乡音莫寄,栏干曲,秋心碎。
莫把新愁唤起。任年年、春来隔世。征鸿归燕,梦残无迹,流年如水。
况复天涯,南冠囚思,别离生死。倩朋侪记取,休将翠墨,和诗人泪。
lěng
冷
yín
吟
fēi
飞
shàng
上
lóu
楼
tóu
头
,
jūn
君
shī
诗
dú
读
bà
罢
chóu
愁
tiān
天
jì
际
hé
。
lái
何
sāo
来
yuàn
骚
shēng
怨
,
shēng
声
qī
声
qiè
凄
gǎn
切
,
rén
感
shēn
人
yǐ
深
矣
。
wǒ
我
zì
自
piāo
飘
líng
零
,
céng
曾
jīng
经
cāng
沧
hǎi
海
,
qíng
情
huái
怀
hé
何
sì
似
chàng
。
héng
怅
tiān
横
yàn
天
yǐng
雁
xiāng
影
,
yīn
乡
mò
音
jì
莫
lán
寄
,
gān
栏
qū
干
qiū
曲
,
xīn
秋
suì
心
碎
。
mò
莫
bǎ
把
xīn
新
chóu
愁
huàn
唤
qǐ
起
rèn
。
nián
任
nián
年
chūn
年
lái
、
gé
春
shì
来
zhēng
隔
hóng
世
guī
。
yàn
征
mèng
鸿
cán
归
wú
燕
,
jì
梦
liú
残
nián
无
rú
迹
,
shuǐ
流
年
如
水
。
kuàng
况
fù
复
tiān
天
yá
涯
,
nán
南
guān
冠
qiú
囚
sī
思
,
bié
别
lí
离
shēng
生
sǐ
死
qiàn
。
péng
倩
chái
朋
jì
侪
qǔ
记
xiū
取
,
jiāng
休
cuì
将
mò
翠
hè
墨
,
shī
和
rén
诗
lèi
人
泪
。