水龙吟二首 其二

清代 李慈铭
是谁搅散杨花,教伊故泥春消息。一番做雨,一番催霁,陡经寒食。 试扇心情,烧香庭院,宜眠时节。更嫣红落后,清阴如许,便怎地,销魂得。 任是江郎华发,且将伊、恣情怜惜。年年芳草,天涯绿遍,东风无迹。 满树啼鹃,尽情恼乱,个人离别。只斜阳、袅尽游丝,似写我,愁肠结。
shì shuí jiǎo sàn yáng huā   jiào chūn xiāo xi fān zuò   fān cuī dǒu   jīng hán shí    
shì shàn xīn qíng   shāo xiāng tíng yuàn   mián shí jié gèng yān hóng luò hòu qīng   yīn biàn   zěn 便 xiāo   hún    
rèn shì jiāng láng huá   qiě jiāng qíng lián nián nián fāng cǎo tiān   biàn dōng 绿 fēng        
mǎn shù juān   jìn qíng nǎo luàn   rén bié zhǐ xié yáng niǎo jǐn yóu shì xiě   chóu cháng   jié