水龙吟 成都送妻儿归西安,时佩儿将四岁

近现代 魏新河
可怜最是娇儿,嘤嘤犹隔玻璃语。无言片霎,盈盈抱定,一旁阿母。 手小频招,头低半现,那堪回顾。正长天落月,万灯昏暗,数千里,茫茫路。 何事客中送别,算吾身、长非吾主。心经万劫,人分三地,长安儿女。 记取窗前,双摇小辫,耳边低诉。道归来第一,别忘为我,带枇杷露。
lián zuì shì jiāo ér   yīng yīng yóu yán piàn shà yíng   yíng bào dìng   páng ā    
shǒu xiǎo pín zhāo   tóu bàn xiàn   kān huí zhèng cháng tiān luò yuè wàn   dēng hūn àn shù   qiān máng   máng    
shì zhōng sòng bié   suàn shēn zhǎng fēi zhǔ xīn jīng wàn jié rén fēn   sān cháng ān   ér      
chuāng qián   shuāng yáo xiǎo biàn   ěr biān dào guī lái bié   wàng wèi dài   pa