水龙吟 爱李延年歌、淳于髡语,合为词,庶几高唐、神女、洛神赋之意云

宋代 辛弃疾
昔时曾有佳人,翩然绝世而独立。未论一顾倾城,再顾又倾人国。 宁不知其,倾城倾国,佳人难得。看行云行雨,朝朝暮暮,阳台下、襄王侧。 堂上更阑烛灭。记主人、留髡送客。合尊促坐,罗襦襟解,微闻芗泽。 当此之时,止乎礼义,不淫其色。但□□□□,啜其泣矣,又何嗟及。
shí céng yǒu jiā rén   piān rán jué shì ér wèi lùn qīng chéng   zài yòu qīng rén guó
níng zhī   qīng chéng qīng guó   jiā rén nán de kàn xíng yún xíng   zhāo zhāo   yáng tái xià xiāng wáng
táng shàng gēng lán zhú miè zhǔ rén liú kūn sòng zūn zuò   luó jīn jiě   wēi wén xiāng
dāng zhī shí   zhǐ   yín dàn           chuài   yòu jiē