水龙吟

宋代 秦观
琐窗睡起门重闭,无奈杨花轻薄。水沈烟冷,琵琶尘掩,懒亲弦索。檀板歌莺,霓裳舞燕,当年娱乐。望天涯、万叠关山,烟草连天,远凭高阁。 闲把菱花自照,笑春山、为谁涂抹。几时待得,信传青鸟,桥通鸟鹊。梦后余情,愁边剩思,引杯孤酌。正黯然、对景销魂,墙外一声谯角。
suǒ chuāng shuì mén zhòng   nài yáng huā qīng shuǐ shěn yān lěng   pa chén yǎn   lǎn qīn xián suǒ tán bǎn yīng   cháng yàn   dāng nián wàng tiān wàn dié guān shān   yān cǎo lián tiān   yuǎn píng gāo
xián líng huā zhào   xiào chūn shān wèi shuí shí dài de   xìn chuán qīng niǎo   qiáo tōng niǎo què mèng hòu qíng   chóu biān shèng   yǐn bēi zhuó zhèng àn rán duì jǐng xiāo hún   qiáng wài shēng qiáo jiǎo