水龙吟

宋代 丁宥
雁风吹裂云痕,小楼一线斜阳影。残蝉抱柳,寒蛩入户,凄音忍听。愁不禁秋,梦还惊客,青灯孤枕。未更深,早是梧桐泫露,那更度、兰宵永。 空叹银屏金井。醉乡醒、温柔乡冷。征尘卷扑,间花谩舞,何心管领。葱指冰弦,蕙怀春锦,楚梅风韵。怅芙蓉城杳,蓝云诊黯,镇巫峰暝。
yàn fēng chuī liè yún hén   xiǎo lóu xiàn 线 xié yáng yǐng cán chán bào liǔ   hán qióng   yīn rěn tīng chóu jīn qiū   mèng hái jīng   qīng dēng zhěn wèi gēng shēn   zǎo shì tóng xuàn   gèng lán xiāo yǒng
kōng tàn yín píng jīn jǐng zuì xiāng xǐng wēn róu xiāng lěng zhēng chén juǎn   jiān huā mán   xīn guǎn lǐng cōng zhǐ bīng xián   huì huái 怀 chūn jǐn   chǔ méi fēng yùn chàng róng chéng yǎo   lán yún zhěn àn   zhèn fēng míng