水龍吟

宋代 丁宥
雁風吹裂雲痕,小樓一線斜陽影。殘蟬抱柳,寒蛩入戶,淒音忍聽。愁不禁秋,夢還驚客,青燈孤枕。未更深,早是梧桐泫露,那更度、蘭宵永。 空嘆銀屏金井。醉鄉醒、溫柔鄉冷。征塵卷撲,間花謾舞,何心管領。蔥指冰弦,蕙懷春錦,楚梅風韻。悵芙蓉城杳,藍雲診黯,鎮巫峰暝。
yàn fēng chuī liè yún hén   xiǎo lóu xiàn xié yáng yǐng cán chán bào liǔ   hán qióng   yīn rěn tīng chóu jīn qiū   mèng hái jīng   qīng dēng zhěn wèi gēng shēn   zǎo shì tóng xuàn   gèng lán xiāo yǒng
kōng tàn yín píng jīn jǐng zuì xiāng xǐng wēn róu xiāng lěng zhēng chén juǎn   jiān huā mán   xīn guǎn lǐng cōng zhǐ bīng xián   huì huái chūn jǐn   chǔ méi fēng yùn chàng róng chéng yǎo   lán yún zhěn àn   zhèn fēng míng