水龙吟

宋代 阎苍舒
少年闻说京华,上元景色烘睛昼。朱输画毂,雕鞍玉勒,九衢争骤。春满鳌山,夜沉陆海,一天星斗。正红球过了,鸣鞘声断,回莺驭、钧天奏。 谁料此生亲到,十五年、都城如旧。而今但有,伤心烟雾,萦愁杨柳。宝箓宫前,绛霄楼下,不堪回首。愿皇图早复,端门灯火,照人还又。
shào nián wén shuō jīng huá   shàng yuán jǐng hōng jīng zhòu zhū shū huà   diāo ān   jiǔ zhēng zhòu chūn mǎn áo shān   chén hǎi   tiān xīng dǒu zhèng hóng qiú guò le   míng qiào shēng duàn   huí yīng jūn tiān zòu
shéi liào shēng qīn dào   shí nián chéng jiù ér jīn dàn yǒu   shāng xīn yān   yíng chóu yáng liǔ bǎo gōng qián   jiàng xiāo lóu xià   kān huí shǒu yuàn huáng zǎo   duān mén dēng huǒ   zhào rén hái yòu