水龍吟

宋代 閻蒼舒
少年聞說京華,上元景色烘睛晝。朱輸畫轂,雕鞍玉勒,九衢爭驟。春滿鰲山,夜沉陸海,一天星斗。正紅球過了,鳴鞘聲斷,回鶯馭、鈞天奏。 誰料此生親到,十五年、都城如舊。而今但有,傷心煙霧,縈愁楊柳。寶籙宮前,絳霄樓下,不堪回首。願皇圖早復,端門燈火,照人還又。
shào nián wén shuō jīng huá   shàng yuán jǐng hōng jīng zhòu zhū shū huà   diāo ān   jiǔ zhēng zhòu chūn mǎn 滿 áo shān   chén hǎi   tiān xīng dǒu zhèng hóng qiú guò le   míng qiào shēng duàn   huí yīng jūn tiān zòu
shéi liào shēng qīn dào   shí nián chéng jiù ér jīn dàn yǒu   shāng xīn yān   yíng chóu yáng liǔ bǎo gōng qián   jiàng xiāo lóu xià   kān huí shǒu yuàn huáng zǎo   duān mén dēng huǒ   zhào rén hái yòu