水龙吟

宋代 秦观
禁烟时候风和,越罗初试春衫薄。昼长深院,梦回孤枕,风吹铃索。绮陌花香,芳郊尘软,正堪游乐。倚阑干、瘦损无人问,重重绿树围朱阁。 对镜时时泪落。总无心、淡妆浓抹。晨窗夜帐,几番误喜,灯花檐鹊。月下琼卮,花前金盏,与谁斟酌。望王孙、甚日归来,除是车轮生角。
jìn yān shí hou fēng   yuè luó chū shì chūn shān báo zhòu zhǎng shēn yuàn   mèng huí zhěn   fēng chuī líng suǒ huā xiāng   fāng jiāo chén ruǎn   zhèng kān yóu lán gān shòu sǔn rén wèn   chóng chóng 绿 shù wéi zhū
duì jìng shí shí lèi luò zǒng xīn dàn zhuāng nóng chén chuāng zhàng   fān   dēng huā yán què yuè xià qióng zhī   huā qián jīn zhǎn   shuí zhēn zhuó wàng wáng sūn shén guī lái   chú shì chē lún shēng jué