水龙吟

宋代 陈允平
晓莺啼醒春愁,粉香独步千红地。庭闲散缟,林空翦雪,鸥惊鹤避。妒月魂凄,行云梦冷,温柔乡闭。渐黄昏院落,清明时候,东风里、无情泪。 织翠玲珑叶底。倚阑人、玉龙休吹。残妆微洗,芳心微露,昭阳睡起。恨结连环,舞停双佩,水晶如意。倩蜂媒、聘取琼花,细与向、尊前比。
xiǎo yīng xǐng chūn chóu   fěn xiāng qiān hóng tíng xián sǎn gǎo   lín kōng jiǎn xuě   ōu jīng yuè hún   xíng yún mèng lěng   wēn róu xiāng jiàn huáng hūn yuàn luò   qīng míng shí hou   dōng fēng qíng lèi
zhī cuì líng lóng lán rén lóng xiū chuī cán zhuāng wēi   fāng xīn wēi   zhāo yáng shuì hèn jié lián huán   tíng shuāng pèi   shuǐ jīng qiàn fēng méi pìn qióng huā   xiàng zūn qián