水龍吟

宋代 陳允平
曉鶯啼醒春愁,粉香獨步千紅地。庭閒散縞,林空翦雪,鷗驚鶴避。妒月魂淒,行雲夢冷,溫柔鄉閉。漸黃昏院落,清明時候,東風裡、無情淚。 織翠玲瓏葉底。倚闌人、玉龍休吹。殘妝微洗,芳心微露,昭陽睡起。恨結連環,舞停雙佩,水晶如意。倩蜂媒、聘取瓊花,細與向、尊前比。
xiǎo yīng xǐng chūn chóu   fěn xiāng qiān hóng tíng xián sǎn gǎo   lín kōng jiǎn xuě   ōu jīng yuè hún   xíng yún mèng lěng   wēn róu xiāng jiàn huáng hūn yuàn luò   qīng míng shí hou   dōng fēng qíng lèi
zhī cuì líng lóng lán rén lóng xiū chuī cán zhuāng wēi   fāng xīn wēi   zhāo yáng shuì hèn jié lián huán   tíng shuāng pèi   shuǐ jīng qiàn fēng méi pìn qióng huā   xiàng zūn qián