水龙吟

宋代 晁端礼
小桃零落春将半。双燕却来池馆。名园相倚,初开繁杏,一枝遥见。竹外斜穿,柳间深映,粉愁香怨。任红欹宋玉,墙头千里,曾牵惹、人肠断。 常记山城斜路,喷清香、日迟风暖。春阴挫后,马前惆怅,满枝红浅。深院帘垂雨,愁人处、碎红千片。料明年更发,多应更好,约邻翁看。
xiǎo táo líng luò chūn jiāng bàn shuāng yàn què lái chí guǎn míng yuán xiāng   chū kāi fán xìng   zhī yáo jiàn zhú wài xié chuān 穿   liǔ jiān shēn yìng   fěn chóu xiāng yuàn rèn hóng sòng   qiáng tóu qiān   céng qiān rén cháng duàn
cháng shān chéng xié   pēn qīng xiāng chí fēng nuǎn chūn yīn cuò hòu   qián chóu chàng   mǎn zhī hóng qiǎn shēn yuàn lián chuí   chóu rén chù suì hóng qiān piàn liào míng nián gèng   duō yìng gèng hǎo   yuē lín wēng kàn