水龍吟

宋代 晁端禮
小桃零落春將半。雙燕卻來池館。名園相倚,初開繁杏,一枝遙見。竹外斜穿,柳間深映,粉愁香怨。任紅欹宋玉,牆頭千里,曾牽惹、人腸斷。 常記山城斜路,噴清香、日遲風暖。春陰挫後,馬前惆悵,滿枝紅淺。深院簾垂雨,愁人處、碎紅千片。料明年更發,多應更好,約鄰翁看。
xiǎo táo líng luò chūn jiāng bàn shuāng yàn què lái chí guǎn míng yuán xiāng   chū kāi fán xìng   zhī yáo jiàn zhú wài xié chuān 穿   liǔ jiān shēn yìng   fěn chóu xiāng yuàn rèn hóng sòng   qiáng tóu qiān   céng qiān rén cháng duàn
cháng shān chéng xié   pēn qīng xiāng chí fēng nuǎn chūn yīn cuò hòu   qián chóu chàng   mǎn 滿 zhī hóng qiǎn shēn yuàn lián chuí   chóu rén chù suì hóng qiān piàn liào míng nián gèng   duō yìng gèng hǎo   yuē lín wēng kàn