水龙吟

清代 吴藻
匆匆九十韶华,者番玉指将轮遍。知它门外,风来几阵,花飞几片。 又值新晴,明朝谷雨,牡丹应剪。想画梁深处,栖香正稳,谁能似、双双燕。 却怪丝杨成线,不藏莺、藏鸦随便。如潮病信,如山心事,最难消遣。 浮白杯空,踏青期阻,洗红衫浅。任春来春去,绮窗朱户,总无人见。
cōng cōng jiǔ shí sháo huá   zhě fān zhǐ jiāng lún biàn zhī mén wài fēng   lái zhèn huā   fēi piàn    
yòu zhí xīn qíng   míng cháo   dan yīng jiǎn xiǎng huà liáng shēn chù   xiāng zhèng wěn shuí   néng shì shuāng shuāng yàn      
què guài yáng chéng xiàn 线   cáng yīng cáng suí biàn 便 cháo bìng xìn shān   xīn shì zuì nán   xiāo qiǎn      
bái bēi kōng   qīng   hóng shān qiǎn rèn chūn lái chūn   chuāng zhū zǒng   rén jiàn