水龙吟

元代 刘敏中
乾坤遗此方台,赋诗名字从吾起。十分高处,更宜着个,含晖亭子。 无数青山,一时为我,飞来窗里。渺浮天玉雪,江流忽转,风雨在、寒藤底。 尝试登临其上,把闲愁、古今都洗。长空淡淡,无言目送,飞鸿千里。 看取明年,四围松菊,一番桃李。放篮舆杖屦,醒来醉往,自今朝始。
qián kūn fāng tái   shī míng zi cóng shí fēn gāo chù gèng   zhe hán   huī tíng zi    
shù qīng shān   shí wéi   fēi lái chuāng miǎo tiān xuě jiāng   liú zhuǎn fēng   zài hán téng      
cháng shì dēng lín shàng   xián chóu jīn dōu cháng kōng dàn dàn yán   sòng fēi hóng   qiān 鸿      
kàn míng nián   wéi sōng   fān táo fàng lán zhàng xǐng   lái zuì wǎng   jīn zhāo shǐ