水龙吟

清代 陈洵
看人如此溪山,等闲消与填词老。流尘换镜,天风吹籁,危阑自好。 南渡斜阳,东篱旧月,古今怀抱。算承平去尽,笙歌梦里,浑昨日、非年少。 金粉旗亭谢了。剩伤心、紫霞凄调。新绡故素,啼红泫碧,不成春笑。 湖水湖烟,余情分付,又随风渺。望千秋、洒泪同时,怅断掩霜花稿。
kàn rén shān   děng xián xiāo tián lǎo liú chén huàn jìng tiān   fēng chuī lài wēi   lán hào    
nán xié yáng   dōng jiù yuè   jīn huái 怀 bào suàn chéng píng jǐn shēng   mèng hún   zuó fēi nián shào      
jīn fěn tíng xiè le shèng shāng xīn xiá diào xīn xiāo hóng xuàn   chéng chūn   xiào        
shuǐ yān   qíng fèn   yòu suí fēng miǎo wàng qiān qiū lèi tóng shí chàng duàn   yǎn shuāng huā gǎo     稿