水馆

宋代 郑獬
绕舍清流淙碧玉,尘怀开阔洒然醒。 窗棂风入秋气活,桥脚倒撑天面青。 露湿风标红芰老,雨生鳞甲伏龙腥。 将书借取琴高鲤,从此横骑入杳冥。
rào shě qīng liú cóng   chén huái 怀 kāi kuò rán xǐng  
chuāng líng fēng qiū huó   qiáo jiǎo dào chēng tiān miàn qīng  
shī 湿 fēng biāo hóng lǎo   shēng lín jiǎ lóng xīng  
jiāng shū jiè qín gāo   cóng héng yǎo míng