水调歌头 登甘露寺多景楼望淮有感

宋代 程必
天地本无际,南北竟谁分。楼前多景,中原一恨杳难论。却似长江万里,忽有孤山两点,点破水晶盆。为借鞭霆力,驱去附昆仑。 望淮阴,兵冶处,俨然存。看来天意,止欠士雅与刘琨。三拊当时顽石,唤醒隆中一老,细与酌芳尊。孟夏正须雨,一洗北尘昏。
tiān běn   nán běi jìng shuí fēn lóu qián duō jǐng   zhōng yuán hèn yǎo nán lùn què shì cháng jiāng wàn   yǒu shān liǎng diǎn   diǎn shuǐ jīng pén wèi jiè biān tíng   kūn lún
wàng huái yīn   bīng chù   yǎn rán cún kàn lái tiān   zhǐ qiàn shì liú kūn sān dāng shí wán shí   huàn xǐng lóng zhōng lǎo   zhuó fāng zūn mèng xià zhēng   běi chén hūn