水调歌头

唐代 王质
草蔓已多露,松竹总含风。群山左顾右盼,如虎更如龙。时见渔灯三两,知在谁家浦溆,星斗烂垂空。万有付一扫,人世等天宫。 秋萧瑟,林脱叶,水归洪。江湖飘泊鸿雁,洲渚肯相容。要使群生安堵,不听三更吠犬,此则是奇功。一任画麟阁,吾自老墙东。
cǎo màn duō   sōng zhú zǒng hán fēng qún shān zuǒ yòu pàn   gèng lóng shí jiàn dēng sān liǎng   zhī zài shuí jiā   xīng dǒu làn chuí kōng wàn yǒu sǎo   rén shì děng tiān gōng
qiū xiāo   lín tuō   shuǐ guī hóng jiāng piāo hóng 鸿 yàn   zhōu zhǔ kěn xiāng róng yào shǐ 使 qún shēng ān   tīng sān gēng fèi quǎn   shì gōng rèn huà lín   lǎo qiáng dōng