水調歌頭

唐代 王質
草蔓已多露,松竹總含風。群山左顧右盼,如虎更如龍。時見漁燈三兩,知在誰家浦漵,星斗爛垂空。萬有付一掃,人世等天宮。 秋蕭瑟,林脫葉,水歸洪。江湖飄泊鴻雁,洲渚肯相容。要使群生安堵,不聽三更吠犬,此則是奇功。一任畫麟閣,吾自老牆東。
cǎo màn duō   sōng zhú zǒng hán fēng qún shān zuǒ yòu pàn   gèng lóng shí jiàn dēng sān liǎng   zhī zài shuí jiā   xīng dǒu làn chuí kōng wàn yǒu sǎo   rén shì děng tiān gōng
qiū xiāo   lín tuō   shuǐ guī hóng jiāng piāo hóng yàn   zhōu zhǔ kěn xiāng róng yào shǐ 使 qún shēng ān   tīng sān gēng fèi quǎn   shì gōng rèn huà lín   lǎo qiáng dōng