水调歌头

清代 严金清
俗尘飞难倒,万壑树参天。忽见寒林落尽,时序易推迁。 可惜出山泉浊,怎知孤云野鹤,栖处独高寒。赖我无心物,伴我此身闲。 携筇杖,着芒履,上峰巅。松风石径,昂首常自耸吟肩。 休问世间离乱,哪记古今月日,名利两无缘。但愿得长生,不老即神仙。
chén fēi nán dǎo   wàn shù cān tiān jiàn hán lín luò jǐn shí   tuī qiān    
chū shān quán zhuó   zěn zhī yún   chǔ gāo hán lài xīn bàn   shēn xián    
xié qióng zhàng   zhe máng   shàng fēng diān sōng fēng shí jìng áng   shǒu cháng sǒng yín jiān    
xiū wèn shì jiān luàn   jīn yuè   míng liǎng yuán dàn yuàn cháng shēng   lǎo shén xiān