水村吟雾

宋代 白玉蟾
淡处还浓绿处青,江风吹作雨毛腥。 起从水面萦层嶂,恍似帘中见画屏。
dàn chù hái nóng 绿 chù qīng   jiāng fēng chuī zuò máo xīng
cóng shuǐ miàn yíng céng zhàng   huǎng shì lián zhōng jiàn huà píng