书怀

宋代 陆游
无事自能心太平,有为终蔽性光明。 皮肤脱尽见真理,粱肉扫空甘菜羹。 处处浮家成野宿,时时策蹇作山行。 平生常笑羊裘老,史册犹存後世名。
shì néng xīn tài píng   yǒu wéi zhōng xìng guāng míng  
tuō jǐn jiàn zhēn   liáng ròu sǎo kōng gān cài gēng  
chù chù jiā chéng 宿   shí shí jiǎn zuò shān xíng  
píng shēng cháng xiào yáng qiú lǎo   shǐ yóu cún hòu shì míng