书感

宋代 陆游
常记当年赋子虚,公卿交口荐相如。 岂知鹤发残年叟,犹读蝇头细字书。 出处幸逃千载笑,功名从负此心初。 荒园落叶纷如积,日暮归来自荷锄。
cháng dāng nián   gōng qīng jiāo kǒu jiàn xiàng
zhī cán nián sǒu   yóu yíng tóu shū
chū chù xìng táo qiān zǎi xiào   gōng míng cóng xīn chū
huāng yuán luò fēn   guī lái chú