書感

宋代 陸游
常記當年賦子虛,公卿交口薦相如。 豈知鶴髮殘年叟,猶讀蠅頭細字書。 出處幸逃千載笑,功名從負此心初。 荒園落葉紛如積,日暮歸來自荷鋤。
cháng dāng nián   gōng qīng jiāo kǒu jiàn xiàng
zhī cán nián sǒu   yóu yíng tóu shū
chū chù xìng táo qiān zǎi xiào   gōng míng cóng xīn chū
huāng yuán luò fēn   guī lái chú