蜀道有难易

宋代 耶律铸
有言蜀道难,有说蜀道易。难于上青天,易于践平地。 说易有所媚,说难有所激。君曾不见与前修,折衷谁秉江山笔。 我来高蹈仙人踪,控御遗风纵游历。连云气象霸图中,险阻形胜限疆域。 黑龙冲断万层山,骇浪轰雷恣奔击。攒峰叠嶂冷云閒,绵亘倚天骈翠壁。 飞梁架云栈,势欲跨南北。虹桥络河汉,鸟道挂空碧。 历其天险,临其峻极。望舒按节,阳乌敛翼。 拟循云路趋鹏程,仰天直上青云梯。蹑空且何异登仙,但觉日月行寝低。 终踰绝险得驰骤,骤步娲皇补天石。微茫一径通烟霄,攀缘更上苍龙脊。 弥旬霖雨秋,行潦迷原隰。岂不虑蹉跌,路歧多垫溺。 一闻漫天名,心寒已如失。况复壅大道,与道为通塞。 无虑千筹将万计,智推力引方行得。请设漫天前后论,蜀道一言或可毕。 未应难于上青天,飞阁递连通利走,名趋日夜往来何络绎。 不应易于践平地,栈磴缺寻引天荒,地老萧条断绝人声迹。 致令振古豺狼心,曾不祈天睹一掷。自蚕丛且稽代谢,几人恃险曾终吉。 适足笑王公,设险以守国。在德不在险,昭然如白日。 上青天,践平地,始可与之言其道难与易。行路之难,难于上青天,蜀道之难,若比行路是平地。 出处虽然全在人,世路不能无险易。畏途岂可比青天,誓铲漫天作平地。
yǒu yán shǔ dào nán   yǒu shuō shǔ dào nán shàng qīng tiān   jiàn píng
shuō yǒu suǒ mèi   shuō nán yǒu suǒ jūn céng jiàn qián xiū   shé zhōng shuí bǐng jiāng shān
lái gāo dǎo xiān rén zōng   kòng fēng zòng yóu lián yún xiàng zhōng   xiǎn xíng shèng xiàn jiāng
hēi lóng chōng duàn wàn céng shān   hài làng hōng léi bēn zǎn fēng dié zhàng lěng yún xián   mián gèn tiān pián cuì
fēi liáng jià yún zhàn   shì kuà nán běi hóng qiáo luò hàn   niǎo dào guà kōng
tiān xiǎn   lín jùn wàng shū àn jié   yáng liǎn
xún yún péng chéng   yǎng tiān zhí shàng qīng yún niè kōng qiě dēng xiān   dàn jué yuè xíng qǐn
zhōng jué xiǎn chí zhòu   zhòu huáng tiān shí wēi máng jìng tōng yān xiāo   pān yuán gèng shàng cāng lóng
xún lín qiū   xíng liáo yuán cuō diē   duō diàn
wén màn tiān míng   xīn hán shī kuàng yōng dào   dào wèi tōng sāi
qiān chóu jiāng wàn   zhì tuī yǐn fāng xíng qǐng shè màn tiān qián hòu lùn   shǔ dào yán huò
wèi yìng nán shàng qīng tiān   fēi lián tōng zǒu   míng wǎng lái luò
yīng jiàn píng   zhàn dèng quē xún yǐn tiān huāng   lǎo xiāo tiáo duàn jué rén shēng
zhì lìng zhèn chái láng xīn   céng tiān zhì cán cóng qiě dài xiè   rén shì xiǎn céng zhōng
shì xiào wáng gōng   shè xiǎn shǒu guó zài zài xiǎn   zhāo rán bái
shàng qīng tiān   jiàn píng   shǐ zhī yán dào nán xíng zhī nán   nán shàng qīng tiān   shǔ dào zhī nán   ruò xíng shì píng
chū chù suī rán quán zài rén   shì néng xiǎn wèi qīng tiān   shì chǎn màn tiān zuò píng