蜀道有難易

宋代 耶律鑄
有言蜀道難,有說蜀道易。難於上青天,易於踐平地。 說易有所媚,說難有所激。君曾不見與前修,折衷誰秉江山筆。 我來高蹈仙人蹤,控御遺風縱遊歷。連雲氣象霸圖中,險阻形勝限疆域。 黑龍沖斷萬層山,駭浪轟雷恣奔擊。攢峰疊嶂冷雲閒,綿亘倚天駢翠壁。 飛梁架雲棧,勢欲跨南北。虹橋絡河漢,鳥道掛空碧。 歷其天險,臨其峻極。望舒按節,陽烏斂翼。 擬循雲路趨鵬程,仰天直上青雲梯。躡空且何異登仙,但覺日月行寢低。 終踰絕險得馳驟,驟步媧皇補天石。微茫一徑通煙霄,攀緣更上蒼龍脊。 彌旬霖雨秋,行潦迷原隰。豈不慮蹉跌,路歧多墊溺。 一聞漫天名,心寒已如失。況復壅大道,與道為通塞。 無慮千籌將萬計,智推力引方行得。請設漫天前後論,蜀道一言或可畢。 未應難於上青天,飛閣遞連通利走,名趨日夜往來何絡繹。 不應易於踐平地,棧磴缺尋引天荒,地老蕭條斷絕人聲跡。 致令振古豺狼心,曾不祈天睹一擲。自蠶叢且稽代謝,幾人恃險曾終吉。 適足笑王公,設險以守國。在德不在險,昭然如白日。 上青天,踐平地,始可與之言其道難與易。行路之難,難於上青天,蜀道之難,若比行路是平地。 出處雖然全在人,世路不能無險易。畏途豈可比青天,誓鏟漫天作平地。
yǒu yán shǔ dào nán   yǒu shuō shǔ dào nán shàng qīng tiān   jiàn píng
shuō yǒu suǒ mèi   shuō nán yǒu suǒ jūn céng jiàn qián xiū   shé zhōng shuí bǐng jiāng shān
lái gāo dǎo xiān rén zōng   kòng fēng zòng yóu lián yún xiàng zhōng   xiǎn xíng shèng xiàn jiāng
hēi lóng chōng duàn wàn céng shān   hài làng hōng léi bēn zǎn fēng dié zhàng lěng yún xián   mián 綿 gèn tiān pián cuì
fēi liáng jià yún zhàn   shì kuà nán běi hóng qiáo luò hàn   niǎo dào guà kōng
tiān xiǎn   lín jùn wàng shū àn jié   yáng liǎn
xún yún péng chéng   yǎng tiān zhí shàng qīng yún niè kōng qiě dēng xiān   dàn jué yuè xíng qǐn
zhōng jué xiǎn chí zhòu   zhòu huáng tiān shí wēi máng jìng tōng yān xiāo   pān yuán gèng shàng cāng lóng
xún lín qiū   xíng liáo yuán cuō diē   duō diàn
wén màn tiān míng   xīn hán shī kuàng yōng dào   dào wèi tōng sāi
qiān chóu jiāng wàn   zhì tuī yǐn fāng xíng qǐng shè màn tiān qián hòu lùn   shǔ dào yán huò
wèi yìng nán shàng qīng tiān   fēi lián tōng zǒu   míng wǎng lái luò
yīng jiàn píng   zhàn dèng quē xún yǐn tiān huāng   lǎo xiāo tiáo duàn jué rén shēng
zhì lìng zhèn chái láng xīn   céng tiān zhì cán cóng qiě dài xiè   rén shì xiǎn céng zhōng
shì xiào wáng gōng   shè xiǎn shǒu guó zài zài xiǎn   zhāo rán bái
shàng qīng tiān   jiàn píng   shǐ zhī yán dào nán xíng zhī nán   nán shàng qīng tiān   shǔ dào zhī nán   ruò xíng shì píng
chū chù suī rán quán zài rén   shì néng xiǎn wèi qīng tiān   shì chǎn màn tiān zuò píng