蜀道篇送别府尹吴龙图

宋代 郭祥正
长吟李白蜀道难,蜀道之难难于上青天。长蛇并猛虎,杀人吮血毒气何腥膻。 锦城虽乐不可到,侧身西望泣涕空涟涟。其辞辛酸语势险,有如曲折顿挫万丈之洪泉。 世人不识宝玉璞,每欲酬价齐刀铅。求之往古疑未有,惜哉不经孔子之手加镵镌。 公今易节帅蜀国,为公重吟蜀道篇。旌旗翻空度剑阁,甲光照雪参林颠。 云鳌连推谷声碎,画角慢引斜阳悬。竹马争迎旧令尹,指公长髯皓素非往年。 蜀道何坦然,和气拂拂回星躔。长蛇深潜猛虎伏,但爱雄飞呼雌响亮调朱弦。 时乎乐哉,公之往也,九重深拱尧舜圣,庙堂论道丘轲贤。 抚绥斯民赖良守,平平政化公能宣。来宾兴学有源本,何必早夜开华筵。 尝闻家家卖钗钏,只待看舞青春前。此风不革久愈薄,稔岁往往成凶年。 噫吁嘻,今我无匹马,安得从公游,尽书政绩表中州。 献之明堂付太史,陛下请损西顾忧。
cháng yín bái shǔ dào nán   shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān cháng shé bìng měng shā   rén shǔn xuè xīng shān    
jǐn chéng suī dào   shēn 西 wàng kōng lián lián xīn suān shì xiǎn yǒu   zhé dùn cuò wàn zhàng zhī hóng quán    
shì rén shí bǎo   měi chóu jià dāo qiān qiú zhī wǎng wèi yǒu   zāi jīng kǒng zhī shǒu jiā chán juān    
gōng jīn jié shuài shǔ guó   wèi gōng zhòng yín shǔ dào piān jīng fān kōng jiàn jiǎ   guāng zhào xuě cān lín diān    
yún áo lián tuī shēng suì   huà jiǎo màn yǐn xié yáng xuán zhú zhēng yíng jiù lìng yǐn zhǐ   gōng zhǎng rán hào fēi wǎng nián    
shǔ dào tǎn rán   huí xīng chán cháng shé shēn qián měng dàn   ài xióng fēi xiǎng liàng diào zhū xián    
shí zāi   gōng zhī wǎng   jiǔ zhòng shēn gǒng yáo shùn shèng   miào táng lùn dào qiū xián  
suí mín lài liáng shǒu   píng píng zhèng huà gōng néng xuān lái bīn xīng xué yǒu yuán běn   zǎo kāi huá yán    
cháng wén jiā jiā mài chāi chuàn   zhǐ dài kàn qīng chūn qián fēng jiǔ báo rěn   suì wǎng wǎng chéng xiōng nián    
  jīn   ān cóng gōng yóu   jǐn shū zhèng biǎo zhōng zhōu  
xiàn zhī míng táng tài shǐ   xià qǐng sǔn 西 yōu