蜀道篇送別府尹吳龍圖

宋代 郭祥正
長吟李白蜀道難,蜀道之難難於上青天。長蛇並猛虎,殺人吮血毒氣何腥膻。 錦城雖樂不可到,側身西望泣涕空漣漣。其辭辛酸語勢險,有如曲折頓挫萬丈之洪泉。 世人不識寶玉璞,每欲酬價齊刀鉛。求之往古疑未有,惜哉不經孔子之手加鑱鐫。 公今易節帥蜀國,為公重吟蜀道篇。旌旗翻空度劍閣,甲光照雪參林顛。 雲鰲連推谷聲碎,畫角慢引斜陽懸。竹馬爭迎舊令尹,指公長髯皓素非往年。 蜀道何坦然,和氣拂拂回星躔。長蛇深潛猛虎伏,但愛雄飛呼雌響亮調朱弦。 時乎樂哉,公之往也,九重深拱堯舜聖,廟堂論道丘軻賢。 撫綏斯民賴良守,平平政化公能宣。來賓興學有源本,何必早夜開華筵。 嘗聞家家賣釵釧,只待看舞青春前。此風不革久愈薄,稔歲往往成凶年。 噫吁嘻,今我無匹馬,安得從公游,盡書政績表中州。 獻之明堂付太史,陛下請損西顧憂。
cháng yín bái shǔ dào nán   shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān cháng shé bìng měng shā   rén shǔn xuè xīng shān    
jǐn chéng suī dào   shēn 西 wàng kōng lián lián xīn suān shì xiǎn yǒu   zhé dùn cuò wàn zhàng zhī hóng quán    
shì rén shí bǎo   měi chóu jià dāo qiān qiú zhī wǎng wèi yǒu   zāi jīng kǒng zhī shǒu jiā chán juān    
gōng jīn jié shuài shǔ guó   wèi gōng zhòng yín shǔ dào piān jīng fān kōng jiàn jiǎ   guāng zhào xuě cān lín diān    
yún áo lián tuī shēng suì   huà jiǎo màn yǐn xié yáng xuán zhú zhēng yíng jiù lìng yǐn zhǐ   gōng zhǎng rán hào fēi wǎng nián    
shǔ dào tǎn rán   huí xīng chán cháng shé shēn qián měng dàn   ài xióng fēi xiǎng liàng diào zhū 調 xián    
shí zāi   gōng zhī wǎng   jiǔ zhòng shēn gǒng yáo shùn shèng   miào táng lùn dào qiū xián  
suí mín lài liáng shǒu   píng píng zhèng huà gōng néng xuān lái bīn xīng xué yǒu yuán běn   zǎo kāi huá yán    
cháng wén jiā jiā mài chāi chuàn   zhǐ dài kàn qīng chūn qián fēng jiǔ báo rěn   suì wǎng wǎng chéng xiōng nián    
  jīn   ān cóng gōng yóu   jǐn shū zhèng biǎo zhōng zhōu  
xiàn zhī míng táng tài shǐ   xià qǐng sǔn 西 yōu