霜意

清代 陈忠平
因慕清风爱晚秋,清风携我上高楼。眼前飞鹭与舟竞,天外闲云向日浮。 雁字做成霜意染,红尘老去梦痕留。可怜独有鄱湖水,不到沧溟不肯休。
yīn qīng fēng ài wǎn qiū   qīng fēng xié shàng gāo lóu yǎn qián fēi zhōu jìng tiān   wài xián yún xiàng    
yàn zuò chéng shuāng rǎn   hóng chén lǎo mèng hén liú lián yǒu shuǐ   dào cāng míng kěn xiū