霜叶飞 秋暮过亏园,同次米赋

清代 冯煦
峭寒如雨。帘阴暗、斜阳犹恋庭宇。苔花吟老断无人,奈此时情绪。 浑不记、留题甚处。暗虫蚀尽东墙树。且共倚危阑,怕寸碧烟空,薄游今已非故。 曾是选石延云,洗瓢邀月,烂藤香里同住。年年散发弄凉秋,有几多凄楚。 莫更问、琴歌酒赋。庾郎先自伤迟暮。算我亦漂零久,负了沙边,旧盟鸥鹭。
qiào hán lián yīn àn xié yáng yóu liàn tíng tái huā yín lǎo duàn rén nài shí   qíng        
hún liú shén chù àn chóng shí jǐn dōng qiáng shù qiě gòng wēi lán cùn   yān kōng báo yóu jīn   fēi        
céng shì xuǎn shí yán yún   piáo yāo yuè   làn téng xiāng tóng zhù nián nián sàn nòng liáng qiū yǒu   duō chǔ    
gèng wèn qín jiǔ láng xiān shāng chí suàn piāo líng jiǔ le shā   biān jiù méng ōu