霜葉飛 秋暮過虧園,同次米賦

清代 馮煦
峭寒如雨。簾陰暗、斜陽猶戀庭宇。苔花吟老斷無人,奈此時情緒。 渾不記、留題甚處。暗蟲蝕盡東牆樹。且共倚危闌,怕寸碧煙空,薄游今已非故。 曾是選石延雲,洗瓢邀月,爛藤香里同住。年年散發弄涼秋,有幾多淒楚。 莫更問、琴歌酒賦。庾郎先自傷遲暮。算我亦漂零久,負了沙邊,舊盟鷗鷺。
qiào hán lián yīn àn xié yáng yóu liàn tíng tái huā yín lǎo duàn rén nài shí   qíng        
hún liú shén chù àn chóng shí jǐn dōng qiáng shù qiě gòng wēi lán cùn   yān kōng báo yóu jīn   fēi        
céng shì xuǎn shí yán yún   piáo yāo yuè   làn téng xiāng tóng zhù nián nián sàn nòng liáng qiū yǒu   duō chǔ    
gèng wèn qín jiǔ láng xiān shāng chí suàn piāo líng jiǔ le shā   biān jiù méng ōu