霜叶飞·绮罗香咏楝,翼民报以此阕。倚声却奉

宋代 王用宾
断烟低雾。新开霁、斜阳犹恋高树。莫非秋后又春风,筛落红如雨。 蓦地忆、樊川绝句。萧疏霜叶娇无语。却不是枫林,似一抹、流霞散绮,半空翘舞。 都道冷落江关,红沉绿瘦,老去风韵如许。枝头花少叶还多,肯把芳情误。 要藻饰、天涯岁暮。黄金铃子由来苦。问凤凰,何年至,且驻酡颜,照寒山路。
duàn yān xīn kāi xié yáng yóu liàn gāo shù fēi qiū hòu yòu chūn fēng   shāi luò hóng
fán chuān jué xiāo shū shuāng jiāo què shì fēng lín   shì liú xiá sàn   bàn kōng qiào
dōu dào lěng luò jiāng guān   hóng chén 绿 shòu   lǎo fēng yùn zhī tóu huā shǎo hái duō   kěn fāng qíng
yào zǎo shì tiān suì huáng jīn líng yóu lái wèn fèng huáng   nián zhì   qiě zhù tuó yán   zhào hán shān