霜葉飛·綺羅香詠楝,翼民報以此闋。倚聲卻奉

宋代 王用賓
斷煙低霧。新開霽、斜陽猶戀高樹。莫非秋後又春風,篩落紅如雨。 驀地憶、樊川絕句。蕭疏霜葉嬌無語。卻不是楓林,似一抹、流霞散綺,半空翹舞。 都道冷落江關,紅沉綠瘦,老去風韻如許。枝頭花少葉還多,肯把芳情誤。 要藻飾、天涯歲暮。黃金鈴子由來苦。問鳳凰,何年至,且駐酡顏,照寒山路。
duàn yān xīn kāi xié yáng yóu liàn gāo shù fēi qiū hòu yòu chūn fēng   shāi luò hóng
fán chuān jué xiāo shū shuāng jiāo què shì fēng lín   shì liú xiá sàn   bàn kōng qiào
dōu dào lěng luò jiāng guān   hóng chén shòu   lǎo fēng yùn zhī tóu huā shǎo hái duō   kěn fāng qíng
yào zǎo shì tiān suì huáng jīn líng yóu lái wèn fèng huáng   nián zhì   qiě zhù tuó yán   zhào hán shān