霜叶飞 九日,读君特“断烟离绪”之句,不胜依黯。爰次其韵,寄吾旧游

清代 陈洵
倦琴孤绪。残蛩外,清游疏似花树。淡妆帘户易销魂,灯暗啼绡雨。 慰寂寞、明珠翠羽。闲情惟有东篱古。怕旧宿芙蓉,冷眼缬、霜波误尽,别来缃素。 无奈探菊逡巡,携壶漫伫。望极高处难赋。故山重问醉经人,日暮玄猿语。 梦不著、新欢寸缕。佳辰长短从来去。向镜中、生涯淡,但忆歌前,笑声多处。
juàn qín cán qióng wài qīng   yóu shū shì huā shù dàn zhuāng lián xiāo hún dēng àn   xiāo      
wèi míng zhū cuì xián qíng wéi yǒu dōng jiù róng lěng 宿 yǎn xié   shuāng jǐn bié lái xiāng            
nài tàn qūn xún   xié màn zhù wàng gāo chù nán shān zhòng wèn zuì jīng rén   xuán yuán      
mèng zhù xīn huān cùn jiā chén cháng duǎn cóng lái xiàng jìng zhōng shēng dàn dàn qián   xiào shēng duō chù