霜叶飞 和周邦彦《片玉词》
萋萋芳草。疏林外、月华初上林表。断桥流水暮烟昏,正夜凉人悄。
有沙际、寒蛩自晓。星星三五流萤小。见白露横空,那更对、孤灯如豆,清影相照。
昨夜梦里分明,远随征雁,迢递千里难到。西风吹过几重山,怅故人怀抱。
想篱落、黄花开了。尊前谁唱凄凉调。应念我、凝情处,听雨听风,恨添多少。
qī
萋
qī
萋
fāng
芳
cǎo
草
。
。
shū
疏
lín
林
wài
外
、
、
yuè
月
huá
华
chū
初
shàng
上
lín
林
biǎo
表
。
。
duàn
断
qiáo
桥
liú
流
shuǐ
水
mù
暮
yān
烟
hūn
昏
,
zhèng
正
yè
夜
liáng
凉
rén
人
qiāo
悄
。
。
yǒu
有
shā
沙
jì
际
、
、
hán
寒
qióng
蛩
zì
自
xiǎo
晓
。
。
xīng
星
xing
星
sān
三
wǔ
五
liú
流
yíng
萤
xiǎo
小
。
。
jiàn
见
bái
白
lù
露
héng
横
kōng
空
,
nà
那
gèng
更
duì
对
、
、
gū
孤
dēng
灯
rú
如
dòu
豆
,
qīng
清
yǐng
影
xiāng
相
zhào
照
。
。
zuó
昨
yè
夜
mèng
梦
lǐ
里
fēn
分
míng
明
,
yuǎn
远
suí
随
zhēng
征
yàn
雁
,
tiáo
迢
dì
递
qiān
千
lǐ
里
nán
难
dào
到
。
。
xī
西
fēng
风
chuī
吹
guò
过
jǐ
几
chóng
重
shān
山
,
chàng
怅
gù
故
rén
人
huái
怀
bào
抱
。
。
xiǎng
想
lí
篱
luò
落
、
、
huáng
黄
huā
花
kāi
开
le
了
。
。
zūn
尊
qián
前
shuí
谁
chàng
唱
qī
凄
liáng
凉
diào
调
。
。
yīng
应
niàn
念
wǒ
我
、
、
níng
凝
qíng
情
chù
处
,
tīng
听
yǔ
雨
tīng
听
fēng
风
,
hèn
恨
tiān
添
duō
多
shǎo
少
。
。