霜葉飛 和周邦彥《片玉詞》

清代 顧太清
萋萋芳草。疏林外、月華初上林表。斷橋流水暮煙昏,正夜涼人悄。 有沙際、寒蛩自曉。星星三五流螢小。見白露橫空,那更對、孤燈如豆,清影相照。 昨夜夢裡分明,遠隨征雁,迢遞千里難到。西風吹過幾重山,悵故人懷抱。 想籬落、黃花開了。尊前誰唱淒涼調。應念我、凝情處,聽雨聽風,恨添多少。
fāng cǎo shū lín wài yuè huá chū shàng lín biǎo duàn qiáo liú shuǐ yān hūn   zhèng liáng rén qiāo
yǒu shā hán qióng xiǎo xīng xing sān liú yíng xiǎo jiàn bái héng kōng   gèng duì dēng dòu   qīng yǐng xiāng zhào
zuó mèng fēn míng   yuǎn suí zhēng yàn   tiáo qiān nán dào 西 fēng chuī guò chóng shān   chàng rén huái bào
xiǎng luò huáng huā kāi le zūn qián shuí chàng liáng diào 調 yīng niàn níng qíng chù   tīng tīng fēng   hèn tiān duō shǎo