霜叶飞 重九

宋代 吴文英
断烟离绪。关心事,斜阳红隐霜树。 半壶秋水荐黄花,香噀[1]西风雨。 纵玉勒,轻飞迅羽。 凄凉谁吊荒台古? 记醉踏南屏,彩扇咽、 寒蝉倦梦,不知蛮素。 聊对旧节传杯, 尘笺蠹管,断阕经岁慵赋。 小蟾斜影转东篱,夜冷残蛩语。 早白发、缘愁万缕。惊飙从乌纱去。 漫细将、茱萸看, 但约明年,翠微高处。
duàn yān guān xīn shì   xié yáng hóng yǐn shuāng shù
bàn qiū shuǐ jiàn huáng huā   xiāng xùn   [   1   ] 1] 西 fēng
zòng   qīng fēi xùn
liáng shuí diào huāng tái  
zuì nán píng   cǎi shàn yàn
hán chán juàn mèng   zhī mán
liáo duì jiù jié chuán bēi  
chén jiān guǎn   duàn què jīng suì yōng
xiǎo chán xié yǐng zhuǎn dōng   lěng cán qióng
zǎo bái yuán chóu wàn jīng biāo cóng shā
màn jiāng zhū kàn  
dàn yuē míng nián   cuì wēi gāo chù