霜葉飛 重九

宋代 吳文英
斷煙離緒。關心事,斜陽紅隱霜樹。 半壺秋水薦黃花,香噀[1]西風雨。 縱玉勒,輕飛迅羽。 淒涼誰吊荒台古? 記醉踏南屏,彩扇咽、 寒蟬倦夢,不知蠻素。 聊對舊節傳杯, 塵箋蠹管,斷闋經歲慵賦。 小蟾斜影轉東籬,夜冷殘蛩語。 早白髮、緣愁萬縷。驚飆從烏紗去。 漫細將、茱萸看, 但約明年,翠微高處。
duàn yān guān xīn shì   xié yáng hóng yǐn shuāng shù
bàn qiū shuǐ jiàn huáng huā   xiāng xùn   [   1   ] 1] 西 fēng
zòng   qīng fēi xùn
liáng shuí diào huāng tái  
zuì nán píng   cǎi shàn yàn
hán chán juàn mèng   zhī mán
liáo duì jiù jié chuán bēi  
chén jiān guǎn   duàn què jīng suì yōng
xiǎo chán xié yǐng zhuǎn dōng   lěng cán qióng
zǎo bái yuán chóu wàn jīng biāo cóng shā
màn jiāng zhū kàn  
dàn yuē míng nián   cuì wēi gāo chù