霜夜

宋代 陆游
月淡霜清夜漏迟,疏钟杳杳度南陂。 灯残有恨欲谁语,鸡老无声如我衰。 使入蜀川方在道,书传淮浦定何时?艾为可遣闲愁得?独拥寒炉爇豆萁。
yuè dàn shuāng qīng lòu chí   shū zhōng yǎo yǎo nán bēi  
dēng cán yǒu hèn shuí   lǎo shēng shuāi  
shǐ 使 shǔ chuān fāng zài dào   shū chuán huái dìng shí   ài wèi qiǎn xián chóu   yōng hán ruò dòu