霜夜

宋代 陸游
月淡霜清夜漏遲,疏鍾杳杳度南陂。 燈殘有恨欲誰語,雞老無聲如我衰。 使入蜀川方在道,書傳淮浦定何時?艾為可遣閒愁得?獨擁寒爐爇豆萁。
yuè dàn shuāng qīng lòu chí   shū zhōng yǎo yǎo nán bēi  
dēng cán yǒu hèn shuí   lǎo shēng shuāi  
shǐ 使 shǔ chuān fāng zài dào   shū chuán huái dìng shí   ài wèi qiǎn xián chóu   yōng hán ruò dòu