霜夜

宋代 陆游
土床纸帐卧幽寂,枕上细听城上更。 榾柮烧残地炉冷,喔咿声断天窗明。 风霜欲透草茨屋,盐酪不下荠糁羹。 犹恨扶犁老无力,向来枉是请躬耕。
chuáng zhǐ zhàng yōu   zhěn shàng tīng chéng shàng gèng  
duò shāo cán lěng   ō shēng duàn tiān chuāng míng  
fēng shuāng tòu cǎo   yán lào xià sǎn gēng  
yóu hèn lǎo   xiàng lái wǎng shì qǐng gōng gēng