霜夜

宋代 陸游
土床紙帳臥幽寂,枕上細聽城上更。 榾柮燒殘地爐冷,喔咿聲斷天窗明。 風霜欲透草茨屋,鹽酪不下薺糝羹。 猶恨扶犁老無力,向來枉是請躬耕。
chuáng zhǐ zhàng yōu   zhěn shàng tīng chéng shàng gèng  
duò shāo cán lěng   ō shēng duàn tiān chuāng míng  
fēng shuāng tòu cǎo   yán lào xià sǎn gēng  
yóu hèn lǎo   xiàng lái wǎng shì qǐng gōng gēng